Tôi nâng máy ảnh lên, lại hạ máy xuống bởi nước mắt cứ trào ra nhoè mi khi chứng kiến em Trần Mạnh Hùng đút cho mẹ ăn trong bữa cơm đạm bạc. Giữ lại cho mình mấy cái đầu cá, Hùng gỡ hết phần nạc cho mẹ. Thật khó tưởng tượng ngay giữa TP Vinh lại còn một cảnh đời cùng khổ đến như vậy. |